Mấy ngày qua chứng kiến chuyện buồn trong gia đình . Tôi tự hỏi cuộc sống sau khi chết sẽ như thế nào ? Liệu có giống khi ta đi ngủ không ? Có hồn ma không ? Có thế giới dành cho người chết không ? Có phải chết là sự khởi đầu cho một cuộc sống mới tại thế giới mới ? ... Hay có phải đơn giản , chỉ là biến mất , giống như có những giấc ngủ không mộng mị , không ý thức ?
Nghĩ ngợi nhiều là vậy , nói chung rất là tốn time , đầu óc mông lung không tập trung . Thế nhưng chuyện đã xảy ra khiến tôi hoàn toàn không thể không suy nghĩ .
Cậu tôi vừa mất . Một sự ra đi đã được định trước từ căn bệnh ung thư , cậu tôi được chuẩn đoán ung thư phổi . Hơn 1 năm trời đau đớn hành hạ cậu , tôi chứng kiến và tôi nghĩ nó thật quái ác , nó như một xự tra tấn cho đến chết không hơn không kém . Nói bậy nhưng nhiều lúc tôi cảm tưởng nếu là tôi trong hoàn cảnh đó , tôi chỉ muốn làm một liều thuốc ra đi trong nhẹ nhàng , chấm dứt những tiếc nuối của bản thân , dứt bỏ hối tiếc về mọi thứ .Cậu trong mắt tôi , là một người khá thoáng , hơi khó tính , vậy thôi . Tôi ít nói nên cũng không tiếp xúc với cậu nhiều bằng mọi người khác . Cậu thương tôi , cũng như thương mọi người trong gia đình , con cháu trong nhà cậu đối xử như nhau hết . Mới chỉ cách đây 3 tháng , khi tôi bị tai nạn phỏng ở mặt , cậu còn gọi điện hỏi han tình hình sức khỏe , cậu lo lắng hỏi mặt có bị sẹo không , có nhanh lành không ? Giọng rất to , rõ . Lúc đó cậu vẫn tự đi lại được , hơi khó khăn chút thôi .
3 tháng ngắn ngủi , vài tuần gần đây thì cậu đã yếu lắm rồi .
3 tháng ngắn ngủi trôi qua với ai không biết , tôi nghĩ đối với cậu là cả một quãng thời gian dài đằng đẵng . Một ngày , cứ mỗi 2 tiếng tiêm giảm đau một lần , và chỉ nằm một chỗ , ăn tại chỗ , vệ sinh cá nhân tại chỗ . Vì cậu quá yếu không thể đi lại .
Cứ như vậy ngày qua ngày . Mới tuần trước tôi vẫn tạt qua với cậu . Thế mà giờ không còn gặp được cậu nữa rồi . Thậm chí tôi với cậu không có bức hình chụp chung nào gần đây . Ai đó có thấy hối tiếc hay không không biết , nhưng tôi thì có . Tôi làm được gì cho cậu ? tôi chẳng giúp được gì . Nói thật tôi rất sợ ở gần những người bệnh , bệnh nặng . Tôi không giấu nổi cái mặt đưa đám của mình , mấy lần thăm trông cậu , tôi chỉ buồn , chả biết nói gì , cảm giác những lúc như vậy nhoẻn miệng cười hay nói năng mấy thứ không liên quan thật là vô nghĩa . Tôi cứ tiếc cho cậu , khi cơ hội cho cuộc sống gia đình rộng mở sang hướng tốt đẹp đang tới thì chuyện xảy đến như thế .
...
Mong cậu yên nghỉ .
Cháu mong cậu vui vẻ và hạnh phúc ở nơi thế giới mới . Chấm dứt chuỗi ngày bị những con đau hành hạ và không còn nuối tiếc cuộc sống hiện tại .
Cháu của cậu .

0 comments:
Post a Comment