Nói về dã ngoại , hồi bé tôi cũng hay được cho đi lung tung linh tinh . Nhưng có lẽ chuyến dã ngoại đáng nhớ với những người bạn ở ảnh bên thì tôi chắc chắn khó có thể quên được.
Tại sao lại như vậy ? :
1. Tôi mới biết đi xe máy . X_X
2. Vẫn là học sinh cấp 3 và tiền tiêu có hạn .
3. Đi dã ngoại nhưng không biết đường .
Một số lí do nữa , tôi xin kể lại nhân lúc kí ức còn đầy đặn .
Đó là một ngày đầu hè , chúng tôi tụ tập và lên kế hoạch đi trượt cỏ ở Sơn Tây ( tôi nhớ máng máng vậy ) . Hẹn hò cao su cù nhây chán chê , cuối cùng chúng tôi cũng xuất phát tại tụ điểm và đường cao tốc thẳng tiến . Tôi vẫn nhớ như in lúc mới bắt đầu đi , căng thẳng quá giật số 1 làm con xe chồm mạnh lên rồi chân tay lóng ngóng bóp với đạp phanh nghe tiếng bánh miết trên cát xoẹt 1 đoạn nửa mét :)) , rất may mắn là không bị xòe . Căn bản đèo chị em phụ nữ ở sau nữa :(
Đáng lẽ , quãng đường đi tôi phải nhớ như in , cơ mà đầu óc lúc đó chỉ căng ra tập trung lái xe thôi , đâm ra lúc đi không có nhớ gì nhiều . Chỉ biết là cả đoàn rong ruổi vừa đi vừa hỏi vừa nhòm biển báo đường . Nguyên một lũ lớ ngớ mặt su ba ngơ nom rõ gà đi trên mấy con đường to đùng chỉ thấy toàn xe contener to oạch phi qua phi lại .
Mãi rồi cuối cùng cũng tới được sơn trại trượt cỏ . Thì lúc đó mới đần mặt ra , hè nóng - ít mưa - cỏ trụi ngắn tũn =)) . Cóc thể trượt đc mặc dù dốc rất nghiêng , lại thêm cái giày trượt cỏ rõ nặng . Tiu ngỉu luôn , nắng nôi chơi chả chơi được , mà đã mất tiền vào nên cố gắng ăn bữa trưa với giải trí chờ đỡ nắng rồi về .
Rồi về . Đi không biết đường , về dĩ nhiên lạc đường rồi :)) . Sơn trại không thể thỏa mãn được chúng tôi , nên hôm đó cả bọn đã lượn đúng 1 vòng từ trại trượt cỏ -> Suối Tiên rồi tới khoang sanh hay ao vua gì gì gì chả nhớ rõ nữa :_)) . Tốn bao nhiêu là tiền vào cửa , may mà có đại gia đỡ đầu :"> .
...
Kể thì còn nhiều đoạn linh tinh lắm , nhưng văn kém không muốn type nữa :"> . Nói chung hôm đó , vui rất bình thường . Nhưng những thảm họa xảy ra trong hành trình thì nó đã tạo thành 1 kí ức khó quên được . Nào là đua xe trên đường cao tốc :)) , 2 con xe cứ vít trên 70 ~ 80 km/h , phóng tới mức há mồm ra là khó ngậm lại được , mũ mão tốc cả ra sau . Rồi thì sau cơn mưa rào nhỏ - " A ! tạnh mưa òi "- tức thì 2 xe trong đoàn đâm vào nhau - bốc đít luôn ý các bạn ạ :)) . May thế nào người ngợm không ai bị sao , có mỗi con xe bị lệch bô thủng săm hay cong vành gì đó ( không phải mình nha :"> ) .
Và , chuyến đi kết thúc an toàn với bữa ăn tối nhẹ tại nhà của đại gia Phương béo :"> . Mình thề là hôm đó chưa thấy vui đâu , nhưng bây giờ và sau này nhớ lại , cam đoan là phải cười :)) . Các cậu nhể :x .


0 comments:
Post a Comment