Suốt từ lúc mới nghe tin cho đến lúc biết chính xác , tôi đã bị ám ảnh từ đó tới tận bây giờ .
Tôi với anh chả quen biết , chưa từng gặp mặt cũng như bạn thân anh chả ai biết tôi , bạn thân tôi chả ai biết anh . Có chăng là tôi biết mặt anh còn anh thì không .  
Sự ra đi của anh gây cho tôi nhiều suy nghĩ đan xen lẫn lộn . Những rừng thông tin từ báo chí vớ vẩn tôi không bao giờ tin , và chuyện tại sao anh ra đi như thế nào tôi nghĩ thời gian sẽ giải đáp .

Tôi vẫn biết anh rất được đông đảo mọi người quý mến và yêu thích qua các vlog hài hước châm biếm . Tôi biết nhưng thậm chí các vlog của anh tôi chưa bao giờ xem hết . Tôi không ghét , những cũng chẳng hâm mộ . Chỉ đơn giản là tôi biết anh qua báo mạng , mạng xã hội ,youtube ... đơn giản vậy thôi . Thế nhưng tôi đã bị ám ảnh , trong đầu chỉ tồn tại một câu " Tại sao ? " Tôi cũng như nhiều người khác , lùng sục đi tìm kiếm câu trả lời , có 2 khả năng được đưa ra và khả năng nào cũng có tính xác thực . Nhưng tôi tạm thời không tin , báo mạng bây giờ hỗn loạn và quá vớ vẩn . Sự thật có quá nhiều , nhưng đâu mới là sự thật .

Tôi ám ảnh về sự ra đi của anh , có lẽ tại tôi đã từng đố kị , khâm phục khả năng của anh , những chuyện anh đã làm , ai cũng làm được , tuy nhiên không phải ai cũng dám và thử làm . Anh là cái đầu tầu cho nghiệp Vlog của nước ta hiện nay .
Tiếc thay ! Cuộc sống , lúc muốn sống đã  khó mà có khi muốn chết cũng khó . Không ai biết trước chuyện gì .

Bài viết này ,  Tôi xin chân thành bày tỏ sự tiếc thương dành cho anh  - Người lạ nhưng không lạ -

Rest in peace : Toàn Shinoda




 Cuối tháng rồi !
Những ngày tháng 7 này mưa rõ lắm , cứ sáng nắng chiều tối lại âm ỉ đòi mưa . Có khi là năm nay mình lại chả đi đâu được . Cắm mặt ở nhà làm việc , chơi game , ăn - ngủ - ị ...   :( .
Note: mình nghĩ nào viết vầy ,  lủng củng , không hiểu , đừng hỏi  :(

Hôm nay lại được nghe lèo nhèo so sánh đi làm nhà nước với các hướng đi nghề ngỗng còn lại  .  Bản thân mình thấy nếu sợ sau này già không có lương hưu để dựa vào , thì chi bằng tuổi trẻ xông pha mà kiếm tiền cật lực , để đó mà tiêu . Con trẻ , tới lúc đủ tuổi tự thân vận động , thì thả nó cho nó tự trải đời tự nuôi thân , lo làm gì nữa mà mệt .

 Mình thấy cách giáo dục của đa số các bác bây giờ toàn là lo một cách quá ép cho các con của họ . Dưới tuổi thì thôi không có gì để nói , nhưng trên 18 tuổi , đã bước tới tuổi cần bước trên con đường thử thách một mình , thì cũng tham gia vào nốt . Phải thi trường này , nên học song song với ngành kia . Học xong thì dấm dúi chạy chọt bắt vào nhà nước , nào là hải quan , hàng không , công việc cứ thấy gì hot là chạy chọt chui vào bằng được .

 Mình không đánh đồng rằng đại đa số giống nhau , nhưng đối với nhiều thanh niên , nhất là trong thời kì mở cửa văn hóa ngoại nhập như hiện nay , thì lối sống tự do và luồng tư tưởng tự thân vận động ngày càng mở rộng . Con cái tới tuổi , thì thả nó cho nó tự lo , tới lúc đó , các cụ nếu thích làm việc gì thì làm cho vui . Tiền của có tích cóp , cứ để tiêu , thi thoảng cho con cái ít ít thì cho , không thì gửi tiết kiệm hay làm gì thì làm , đừng có dúi vào lo chạy chọt để cho con nhanh ông nọ bà kia . Chúng nó tới tuổi tự chúng nó lo thân nó , lo được thì mừng , mà giàu lên thì mình đảm bảo là các cụ tự hào phổng cả mũi luôn  , đảm bảo là hơn đứt cái tự hào khi khoe kiểu " cháu nó làm acbxyz ... " - thực ra chạy ối tiền cho nó  đầu vào .

Từ bé mình đã chứng kiến những kiểu khoe rất lố bịch của các bác , các cụ , cứ có cái kiểu khoe con khoe cháu . Khoe là tốt , nhưng mà khoe bốc phét thì chỉ có các cụ cười tươi , con cháu các cụ ngại thối mặt . Cũng chỉ vì sĩ .

Lại nói về tính " sĩ ". Bản thân mình nghĩ , cũng chỉ vì sĩ mà bao giờ cũng lo miệng đời nói xấu . Mình chả ngại gì người khác nói xấu , nhưng cụ nhà mình thì tính sĩ nhiễm vào máu rồi . Cái gì cũng nói cao hơn ngút ngàn . Cái gì cũng sợ , cũng lo " hàng xóm người ta đánh giá cho " ...  ? - Người ta máu mủ nhà mình quái đâu để ý làm gì .

Mà cũng lại nói về hàng xóm , đúng là nhiều khi ở cùng những người thoáng tính  mình thấy thật hạnh phúc .
Sang đây lâu lâu giờ mới biết có người soi mói lắm miệng :(  .
....

Chuyện là mình đã tự kỉ bản thân từ tháng 5 tới tháng 9 cố gắng kiếm được 5k $  . Bây giờ cũng đã non hơn nửa một tí . Tự nhiên tối đang nhai cơm nghe lèo nhèo , mệt mỏi vãi :( . Miệng chửi nhà nước thối nát , nhưng cuối cùng cũng dấm dúi bắt vào nhà nước :_)) .

Cuối tháng , mạng phọt phẹt lại lười ngồi kể lể trong những ngày mong tiền về  .


Do you remember the first time you  like someone ?
I still remember it, it may not be love, but I can tell it's  my first  heart arrhythmias .

 I was 9 years old  . And she just moved to my class at the beginning of the school year , sitting right above my desk.
At that time I was still busy playing should not notice anything, just sit attentively miscellaneous drawing some bullshit thing .

There would be nothing if once  , she turned back and knock knock on my pen box :
- Hey, could you let me borrow your eraser ? - mine damaged  ( smile )

You know? I was shocked and speechless not knowing what to say .

After a moment, of course I still let her borrow. And since then , whenever looking at her face , always make my heart arrhythmia.
I did not know that feeling is what . But speak and do anything related to her always make me  feel happy . Make her laugh is always my main task .

Every hour of exercise or set of queues the first day of week, I always try to jostle to be standing next to her . (To be touch her hands) . :))

The most unfortunate thing of me, is in the final days of the primary end . Our team had to play a game to be honest . Tell the name whom you interested most in the class .

I swear that I was cannot believe that she was pointing at me and smiling  . (I can not forget her smile at that time , never . I swear . )
But you know, when it was my turn, I did not dare tell her name and around the bush to not have to answer.  :( .

Later that day we went to high school and never see each other again.  And until now, I still remember that face , that smile, and remember my mistakes at that day ....

Anyway, she is my first time. Makes me arrhythmia .

So , what about you :) .

This is my true story , not fake , not copy .

Photo : google images search
P/s : This article was published on bubblews by monsoon, as well as the owner of this blog.

Mấy ngày qua chứng kiến chuyện buồn trong gia đình . Tôi tự hỏi cuộc sống sau khi chết sẽ như thế nào ? Liệu có giống khi ta đi ngủ không ? Có hồn ma không ? Có thế giới dành cho người chết không ? Có phải chết là sự khởi đầu cho một cuộc sống mới tại thế giới mới ? ...  Hay có phải đơn giản , chỉ là biến mất , giống như có những giấc ngủ không mộng mị , không ý thức ?

Nghĩ ngợi nhiều là vậy , nói chung rất là tốn time , đầu óc mông lung không tập trung . Thế nhưng chuyện đã xảy ra khiến tôi hoàn toàn không thể không suy nghĩ .

Cậu tôi vừa mất . Một sự ra đi đã được định trước từ căn bệnh ung thư , cậu tôi được chuẩn đoán ung thư phổi . Hơn 1 năm trời đau đớn hành hạ cậu , tôi chứng kiến và tôi nghĩ nó thật quái ác , nó như một xự tra tấn cho đến chết không hơn không kém . Nói bậy nhưng nhiều lúc tôi cảm tưởng nếu là tôi trong hoàn cảnh đó , tôi chỉ muốn làm một liều thuốc ra đi trong nhẹ nhàng , chấm dứt những tiếc nuối của bản thân , dứt bỏ hối tiếc về mọi thứ .

Cậu trong mắt tôi , là một người khá thoáng , hơi khó tính , vậy thôi . Tôi ít nói nên cũng không tiếp xúc với cậu nhiều bằng mọi người khác . Cậu thương tôi , cũng như thương mọi người trong gia đình , con cháu trong nhà cậu đối xử như nhau hết . Mới chỉ cách đây 3 tháng , khi tôi bị tai nạn phỏng ở mặt , cậu còn gọi điện hỏi han tình hình sức khỏe , cậu lo lắng hỏi mặt có bị sẹo không , có nhanh lành không ? Giọng rất to , rõ . Lúc đó cậu vẫn tự đi lại được , hơi khó khăn chút thôi .

3 tháng ngắn ngủi , vài tuần gần đây thì cậu đã yếu lắm rồi  .
3 tháng ngắn ngủi trôi qua với ai không biết , tôi nghĩ đối với cậu là cả một quãng thời gian dài đằng đẵng . Một ngày , cứ mỗi 2 tiếng tiêm giảm đau một lần , và chỉ nằm một chỗ , ăn tại chỗ , vệ sinh cá nhân tại chỗ . Vì cậu quá yếu không thể đi lại  .

Cứ như vậy ngày qua ngày . Mới tuần trước tôi vẫn tạt qua với cậu . Thế mà giờ không còn gặp được cậu nữa rồi . Thậm chí tôi với cậu không có bức hình chụp chung nào gần đây . Ai đó có thấy hối tiếc hay không  không biết , nhưng tôi thì có . Tôi làm được gì cho cậu ? tôi chẳng giúp được gì . Nói thật tôi rất sợ ở gần những người bệnh , bệnh nặng . Tôi không giấu nổi cái mặt đưa đám của mình , mấy lần thăm trông cậu , tôi chỉ buồn , chả biết nói gì , cảm giác những lúc như vậy nhoẻn miệng cười hay nói năng mấy thứ không liên quan thật là vô nghĩa  . Tôi cứ tiếc cho cậu , khi cơ hội cho cuộc sống gia đình rộng mở sang hướng tốt đẹp đang tới thì chuyện xảy đến như thế .
...
Mong cậu yên nghỉ .


 Cháu mong cậu vui vẻ và hạnh phúc ở nơi thế giới mới . Chấm dứt chuỗi ngày bị những con đau hành hạ và không còn nuối tiếc cuộc sống hiện tại . 
Cháu của cậu .






Ảnh kỉ niệm sau khi tập quân sự tại trường THPT - Trần Hưng Đạo - với những người bạn  : Trung chó , Hùng lak , N.Anh(trưởng) ,Phương béo ,Vân ,Nga  , Linh lùn

 

Nói về dã ngoại , hồi bé tôi cũng hay được cho đi lung tung linh tinh . Nhưng có lẽ chuyến dã ngoại đáng nhớ với những người bạn ở ảnh bên thì tôi chắc chắn khó có thể quên được.
Tại sao lại như vậy ? :
1. Tôi mới biết đi xe máy .  X_X
2. Vẫn là học sinh cấp 3 và tiền tiêu có hạn .
3. Đi dã ngoại nhưng không biết đường .
Một số lí do nữa , tôi xin kể lại nhân lúc kí ức còn đầy đặn .

 


Đó là một ngày đầu hè , chúng tôi tụ tập và lên kế hoạch đi trượt cỏ ở Sơn Tây ( tôi nhớ máng máng vậy ) . Hẹn hò cao su cù nhây chán chê , cuối cùng chúng tôi cũng xuất phát tại tụ điểm và đường cao tốc thẳng tiến . Tôi vẫn nhớ như in lúc mới bắt đầu đi , căng thẳng quá giật số 1 làm con xe chồm mạnh lên rồi chân tay lóng ngóng bóp với đạp phanh nghe tiếng bánh miết trên cát xoẹt 1 đoạn nửa mét :)) , rất may mắn là không bị xòe . Căn bản đèo chị em phụ nữ ở sau nữa :(

Đáng lẽ , quãng đường đi tôi phải nhớ như in , cơ mà đầu óc lúc đó chỉ căng ra tập trung lái xe thôi , đâm ra lúc đi không có nhớ gì nhiều  . Chỉ biết là cả đoàn rong ruổi vừa đi vừa hỏi vừa nhòm biển báo đường  . Nguyên một lũ lớ ngớ mặt su ba ngơ nom rõ gà đi trên mấy con đường to đùng chỉ thấy toàn xe contener to oạch phi qua phi lại  .

Mãi rồi cuối cùng cũng tới được sơn trại trượt cỏ . Thì lúc đó mới đần mặt ra , hè nóng - ít mưa - cỏ trụi ngắn tũn =)) . Cóc thể trượt đc mặc dù dốc rất nghiêng , lại thêm cái giày trượt cỏ rõ nặng . Tiu ngỉu luôn  , nắng nôi chơi chả chơi được , mà đã mất tiền vào nên cố gắng ăn bữa trưa với giải trí chờ đỡ nắng rồi về .

Rồi về . Đi không biết đường , về dĩ nhiên lạc đường rồi :)) . Sơn trại không thể thỏa mãn được chúng tôi , nên hôm đó cả bọn đã lượn đúng 1 vòng từ trại trượt cỏ -> Suối Tiên rồi tới khoang sanh hay ao vua gì gì gì chả nhớ rõ nữa :_)) . Tốn bao nhiêu là tiền vào cửa , may mà có đại gia đỡ đầu :"> .
...

Kể thì còn nhiều đoạn linh tinh lắm , nhưng văn kém không muốn type nữa :"> .  Nói chung hôm đó , vui rất bình thường . Nhưng những thảm họa xảy ra trong hành trình thì nó đã tạo thành 1 kí ức khó quên được . Nào là đua xe trên đường cao tốc :)) , 2 con xe cứ vít trên 70 ~ 80 km/h , phóng tới mức há mồm ra là khó ngậm lại được  , mũ mão tốc cả ra sau  . Rồi thì sau cơn mưa rào nhỏ - " A ! tạnh mưa òi "- tức thì  2 xe trong đoàn đâm vào nhau - bốc đít luôn ý các bạn ạ :)) . May thế nào người ngợm không ai bị sao , có mỗi con xe bị lệch bô thủng săm hay cong vành gì đó  ( không phải mình nha :">  )  .

Và , chuyến đi kết thúc an toàn với bữa ăn tối nhẹ tại nhà của đại gia Phương béo :"> . Mình thề là hôm đó chưa thấy vui đâu , nhưng bây giờ và sau này nhớ lại , cam đoan là phải cười :)) . Các cậu nhể :x .








 

Không biết nên đặt tên như nào , thôi thì mình đề tên chung như vậy cho bài viết này cũng như các bài viết về sau ( nếu có hứng :"> ) .
Lần đầu tiên hẳn là ai cũng trải qua rồi , ko ít thì nhiều , mà ít thì thời gian gian trôi qua cũng thành nhiều  :)) . Ây đừng gom tất cả nghĩa là bậy , lần đầu tiên ở đây có thể là nhiều hành động , hoàn cảnh khác nhau nhe .


Số là tự nhiên nay xem phim nhạy cảm tới đoạn hôn hít , cứ thế mà nhớ lại lần đầu tiên của mình .
Lần đầu tiên của tôi là một trò chơi khá là phổ biến lúc đó . Chơi oẳn tù tì thắng sai khiến thua , rất đơn giản , chỉ đặc biệt ở chỗ là sai khiến là phải làm , mà thường là chỉ có sai ôm với hôn má nhau là nhiều .

Khoan không tính tới ý nghĩ đen tối và nhạy cảm vội , thời đó mình vẫn còn chưa bị vẩn đục cho lắm :"> . Nhưng hôn nhau thật sự là một sự thử thách , tò mò ,và có tí kích thích . Với lại lúc đó , đó là người yêu đầu tiên của mình, nụ hôn chính xác là những gì mình muốn lúc bấy giờ , chỉ cần hôn thôi .

Ồ và thế là chúng tôi nằm trong đôi thua cuộc và tất nhiên bị bạn bè tuyên án hun vào môi  .
Chúng tôi vẫn còn ngượng ngại tới mức phải khẩn khoản xin cho vào phòng tối và ko có ai nhòm để hành sự =] . Nó bắt đầu khá là dùng dằng và ngượng ngập , tuy nhiên kết thúc khá nhanh chóng . Tôi thậm chí chưa kịp cảm thấy ấm áp đầu môi nữa , nhưng vậy cũng đủ làm rộn ràng cả mấy ngày ^^ .
Tôi đã vui cả mấy ngày sau đó và tôi nghĩ cảm giác đó có lẽ khó có thể trở lại được . ( có lẽ vì bây giờ tôi đang một mình )
Vậy bạn thì sao ? Lần đầu tiên có cảm giác giống mình không ? :">



-------------------------------------------------
P/s : View in English translate  = >>>>  Here

Kể từ khi đủ tuổi để quyết định cuộc sống của mình
Đã bao giờ bạn tự hỏi rằng : Liệu mình có được toàn quyền kiểm soát cuộc sống của bản thân hay không ?
Tôi không biết các bạn hay cuộc sống của các bạn ra sao . Nhưng tôi có những người bạn , với những đêm chat với nhau tâm sự cùng nhau về trải nghiệm cuộc đời . Và tôi thường thấy có 3 tư tưởng chung của cuộc nói chuyện như sau :



1 . Người hoàn toàn được tự quyết cuộc đời của họ , họ học cái họ muốn , làm điều họ thích và nhất là chấp nhận rủi ro để sống thỏa mãn với bản thân họ . Họ không bị ràng buộc hay chính xác hơn là họ vượt bỏ mọi ràng buộc và trách nhiệm để hoàn toàn sống với đam mê của mình .

2 . Người sống vì trách nhiệm , họ cũng hoàn toàn tự quyết định cuộc đời của họ , nhưng không phải là vì đam mê hay muốn thỏa mãn  bản thân . Họ coi trách nhiệm là hàng đầu , và để sống vì điều đó , họ luôn lắng nghe và chiều theo ý kiến của bố mẹ mình , như : nên học gì , nên làm gì , tốt nhất làm ở đâu , lấy vợ phải thế này, quê ở đâu , sinh con phải là con trai ... etc . Họ luôn muốn làm điều tốt nhất cho gia đình  , không thích rủi ro và chắc chắn rất cầu tiến .

3. Là những người như tôi , tôi bị mắc kẹt giữa 2 luồng tư tưởng 1 và 2 ở trên . Tôi rất muốn sống tự do phiêu lưu không suy nghĩ nặng nề về cơm áo gạo tiền . Nhưng tôi cũng không muốn rũ bỏ trách nhiệm , có người nói " sống mà không có trách nhiệm , cuộc sống sẽ không còn mùi vị " , tôi thấy chính xác .Và lại có người nói : " sống trách nhiệm mà bỏ quên đam mê bản thân , sống cũng như đã chết  " , tôi lại thấy cũng chính xác .

Hiện tại tôi đang cố gắng hòa hợp cả 2 tư tưởng 1 và 2 lại thành một tư tưởng nhất định cho riêng tôi . Sống đam mê nhưng vẫn có trách nhiệm . Và tôi cảm thấy quá khó để thực hiện điều này . Tôi không biết gia đình hay đất nước các bạn có phong tục ra sao . Nhưng ở đất nước tôi hay với hoàn cảnh của tôi, là quá khó .

Hello! 
- This is my first post. In fact, I still have not clearly defined the subject is what my orientation! This blog will write what? I intended to write what? or to share my knowledge of how? etc ...

-Which even my english is very worse, I have to use google translate to made this post .:)) ( Nothing strange if I misspelled ) 

-In the chaotic tangle of thoughts for hours. I started writing this post, though has yet to find answers to the questions above.   I just write the thoughts of me stranded out here, to remind that when I thought the answer, surely I would find my questions here.  


P/s: at the same time I also realized one thing: lose a lot of time to write out what you think. And with the limited knowledge in the language, it would cost twice as much. =))